Skip to content
Bạn Đang Xem: Trang Chủ arrow Xã Hội arrow Phập phồng những chuyến đò ngang
Phập phồng những chuyến đò ngang In E-mail
04/07/2008
Từ nhiều năm nay, hàng trăm học sinh ở thôn Cồn Dầu, xã Ea Pô, huyện Cư Jút (tỉnh Ðắk Nông) vẫn ngày hai lượt trên chiếc đò nhỏ vượt dòng Sêrêpôk đến Trường Tiểu học Nguyễn Du và Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Ea Wer, huyện Buôn Đôn (tỉnh Ðắk Lắk) trong tâm trạng phập phồng lo lắng vì nguy cơ chìm đò luôn rình rập, nhất là trong mùa mưa lũ. Trong khi đó, các cấp ngành chức năng lại buông lỏng công tác quản lý người và phương tiện qua lại, dẫn đến tình trạng mất an toàn giao thông đường thuỷ trầm trọng tại bến đò này.

 

Ông Lò Văn Thương, thôn trưởng thôn 9, xã Ea Wer (huyện Buôn Đôn) - nhà nằm ngay sát bến đò và cũng là người đã từng sống bên kia sông cho biết: bến đò tự phát này đã hoạt động khoảng từ năm 1993, khi ông vừa đặt chân đến vùng đất này. Do thôn Cồn Dầu nằm cách trung tâm xã Ea Pô đến 18 km, đường xá đi lại khó khăn, nên học sinh và cả người dân ở đây đều qua sông để học tập và đi chợ búa. Mọi hoạt động đi lại sinh hoạt của người dân đều nhờ vào khoảng 30 chiếc đò của người dân địa phương ở 2 bên sông, trong đó có 2 chiếc đò chuyên chở học sinh và khách vãng lai qua lại của ông Lương Văn Bương và Lương Văn Mát đều ở thôn Cồn Dầu.

 

 

Theo ước tính của ông Thương, mỗi ngày hai chiếc đò này chở khoảng 60 lượt học sinh, chủ yếu là học sinh tiểu học và THCS sang sông học ở trường Tiểu học Nguyễn Du và trường THCS Lương Thế Vinh của xã Ea Wer. Đó là chưa kể có khoảng 70% người dân vẫn dùng đò làm phương tiện duy nhất để qua lại giữa 2 thôn. Chiếc đò có chiều dài khoảng 4 mét, chiều rộng ở giữa cũng chỉ khoảng 1 mét, nhưng vào giờ cao điểm có thể “cõng” đến 15 học sinh. Riêng đối với người lớn, chiếc đò có thể chở từ 8 – 10 người. Dẫu biết là nguy hiểm, nhưng hàng trăm học sinh ngày ngày vẫn phải qua lại trên chiếc đò để sang sông đi học.

 

 

Nhiều phụ huynh ở thôn Cồn Dầu cho biết: Họ không có lựa chọn nào khác, đường tới xã Ea Pô thì quá xa, đi lại rất khó khăn, nên họ đành chọn con đường nhanh và ngắn nhất là sang sông để cho con em tiếp tục theo học. Và để bảo đảm an toàn cho con em, mỗi hộ gia đình đều tự bỏ tiền túi ra trang bị phao cứu sinh cho các em mặc khi qua sông. Việc làm này cũng chỉ được thực hiện từ năm 2005, khi xảy ra một vụ tai nạn lật thuyền chở 19 người của ông Lương Văn Mát làm một học sinh lớp 2 bị chết đuối.

 

Quan sát chiếc đò nhỏ mong manh có thể chở đến 15 học sinh được chèo bằng tay vượt dòng nước lớn để sang sông, chúng tôi không khỏi lo ngại cho sự an toàn của các em. Chủ tịch xã Ea Wer Khăm Phon Lào cũng không giấu được tâm trạng lo lắng: “Chỉ với một chiếc áo phao như vậy, nếu chẳng may xảy ra sự cố lật thuyền thì người chèo đò không thể cứu hết được các em, hậu quả không thể nào lường được. Còn hai chiếc đò lại thuộc xã bạn, chính quyền không có trách nhiệm quản lý. Biện pháp hiện nay chúng tôi có thể làm cũng chỉ là nhắc nhở những gia đình có con em qua lại cần trang bị áo phao cho con em, cũng như khuyến cáo các chủ đò cần cẩn thận khi đưa đón học sinh”.

 

 

Ong Khăm Phon Lào cũng cho biết thêm, hai chủ đò hoạt động đưa đón khách không hề có bằng hoặc chứng chỉ chuyên môn phù hợp với loại phương tiện mà chủ yếu là điều khiển bằng kinh nghiệm. Như vậy, tính mạng của hàng trăm học sinh qua lại hàng ngày nơi đây vẫn được “giao” cho những người lái đò không bằng lái này. Và dẫu hai chiếc đò này đã hoạt động với tình trạng mất an toàn như vậy từ hàng chục năm nay nhưng vẫn chưa thấy cơ quan chức năng kiểm tra, nhắc nhở. Thậm chí ông Lương Văn Mát sau khi xảy ra tai nạn lật đò phải đi cải tạo về vẫn tiếp tục hành nghề.

 

Theo quyết định số 1211/1999/QĐ – BGTVT ngày 20 – 5 – 1999 của Bộ Giao thông vận tải thì điều kiện cho phép mở các bến đò ngang là vị trí bến phải có địa hình ổn định; đủ độ sâu, rộng để phương tiện ra vào an toàn; bến phải có bậc, cầu cho khách lên xuống, phải có đủ thiết bị neo buộc; người điều khiển phương tiện phải có bằng chuyên môn phù hợp với phương tiện điều khiển. Theo những quy định này, thì rõ ràng bến đò tự phát tại 2 xã Ea Wer và Ea Pô không đủ điều kiện hoạt động. Song, theo ông Khăm Phon Lào thì nhu cầu đi lại của nhân dân giữa 2 địa phương, nhất là của học sinh rất lớn. Vì vậy, việc tiếp tục duy trì hoạt động của bến đò vẫn là rất cần thiết, nhưng để vừa đảm bảo an toàn cho hàng trăm học sinh thì theo kiến nghị của ông, cần có những ràng buộc trách nhiệm đối với những chủ phương tiện, ngoài việc người điều khiển phải được đào tạo bằng chuyên môn thì các chủ phương tiện cũng có trách nhiệm đóng bảo hiểm cho hành khách qua lại, bảo đảm quyền lợi của người đi đò nếu xảy ra trường hợp đáng tiếc. Bên cạnh đó, các ngành chức năng cũng cần hỗ trợ phương tiện cứu hộ cho người dân như panô, áo phao, phụ vụ công tác cứu hộ, cứu nạn khi xảy ra tai nạn lật thuyền.

 

Bài, ảnh: Đăng Triều - [Image]

 
< Trước   Tiếp >
Advertisement